Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng 5 30, 2020

VỀ QUÊ !

Hình ảnh
Qua bốn ngày ở Huế mình có thêm nhiều trải nghiệm cùng nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Được nghe tiếng gà gáy cùng lúc ngắm trăng treo trên đỉnh đầu; Được đi dạo và nghe O kể chuyện thời bé O đi mót gương sen lụm hạt cắn nát, nhai nếm vị bùi bùi của hạt sen pha chút vị nhẫn nhẫn của tim sen; Được chở O đi chợ và được O mua cho gần chục cái đầm "bành" mà trong nam gọi là đồ si; Được ngắm cầu Tràng Tiền về đêm và được nín thở quay cảnh cầu Tràng Tiền đổi màu; Được ăn viên kem Đào Nguyên vị chanh dây nhưng không khác vị vani là mấy; Được leo lên chùa Thiên Mụ khi trời trưa nắng đổ lửa và nghe tiếng ve kêu râm ran khắp sân chùa; Được ăn cơm Hến, bún Hến với hương vị đậm đà và còn học lỏm biến thể khác của món món cơm Hến là cơm Hến chay; Được tự tay lái chiếc xe cà tàng lủng lẳng một bên chiếc gương chiếu hậu sắp rớt và rong ruổi trên những con đường tưởng lạ mà hóa ra thân quen; Được chứng kiến mâm cao cỗ đầy ngày giỗ của người con xứ Huế bày biện; Được quan tâm để ý khi có lỡ ho húng ...

CHUYẾN ĐI CỦA THỜI THANH XUÂN !

Hình ảnh
"Được đi chợ biên giới; Được sa đà vào thổ cẩm, gốm sứ; Được thấy những món hàng thích mê tơi mà đụng tới thì “phỏng tay”; Được dành thời gian để chọn ra món mình ưng ý và được mua với giá ko thể hời hơn; Được tập tành mặc cả dù mặc cả dở ẹc; Được người miền Tây yêu mến, và  Được tiếp đãi vô cùng nồng nhiệt - điều mà chỉ một vùng miền Tây mới có... " Được ăn những món chưa từng ăn Được nếm những vị chưa từng nếm;  Được đất trời và con người yêu thương kể sao cho hết" "Xong đợt này chúng ta đi phượt một chuyến nhé!" Đó là câu mở đầu cho chuyến phượt một tuần của tụi tui. Tụi tui tám đứa đến từ mọi vùng miền, đứa miền Tây đặt sệt, đứa miền núi lơ lớ, đứa miền Bắc trọ trẹ. Cứ thế tụi tui thân thiết với nhau nhờ một cú "Big Bang" khoảng giữa năm 2019. Khi đó tụi tui đều là lính mới của một công ty chuyên thiết kế phần mềm thành lập chừng một năm. Vì thất nghiệp công ty phá sản mà đi. Đi với tâm thế cho quên hết sự đời, đi trọn vẹn một tuần để bù lại ...

KHÔNG ĐỀ 3 !

Hình ảnh
Từ khi lập ra Blog cá nhân để phóng tác thì mình vẫn giữ thói quen viết nhật ký hành trình cảm xúc. Thói quen này giúp mình mạnh mẽ, vững vàng và trưởng thành lên rất nhiều. Mình vui khi đã tự hình thành một vài thói quen tốt trong thời gian vừa qua. Dạo gần đây mình nhận ra mình cũng có những phút giây vô tư cười đùa và thể hiện tình cảm với mẹ; Nhưng đâu đó thỉnh thoảng vẫn tồn tại những mâu thuẫn âm ỉ. Mình nghiệm ra mình sẽ không cố thay đổi mẹ nữa và mình càng không cố thay đổi bản thân để phù hợp với tiêu chí của mẹ, đơn giản vì đó không phải là mình. Mình tự biết bản thân là đứa có máu nổi loạn ngầm và không hoàn toàn nhu mì như vẻ ngoài mọi người thường lầm tưởng. Có đôi khi mình còn chẳng thể hiểu chính mình, những lúc đó mình cứ đâm đầu cố hiểu cho bằng được. Và giờ mình đã hiểu không nhất thiết phải làm như vậy. Bởi ngay cả những quy luật của tạo hóa mà đôi lúc mình còn chẳng thể nắm bắt thì việc ở một cột mốc hay giai đoạn nào đó của cuộc đời ta không thể hiểu nỗi bản thân...